CỜ TỔ QUỐC

Tài nguyên dạy học

Đồng hồ đẹp

Hoa lan

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Chua_Hue.jpg Baner_Tet_1.swf Bai_hat_tang_me__Hong_hanh.mp3 Nhat_Ky_Cua_Me__Hien_Thuc3.mp3 Me_Hien_Yeu_Dau__Vy_Oanh.mp3 Me_Yeu__3_Con_Meo.mp3 Me__Cam_Ly.mp3 Nguyenminhchau_copy.jpg NMC.jpg IMG_01462.jpg IMG_05018.jpg VUON_2.jpg QT1.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Lịch vạn năng

    Chúc mừng năm mới

    Đồng hồ Hoa Sen

    Sắp xếp dữ liệu

    Liên kết với website các cơ quan nhà nước

    LỜI HAY Ý ĐẸP

    Hướng của cây do gió quyết định, Hướng của con người do tự mình quyết định.
    .
    Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc, Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không?
    .
    Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng
    .
    Trên thế gian làm gì có đường người ta đi mãi thì thành đường thôi
    .
    Hạnh phúc là 1 tấm chăn hẹp người này hở, người kia kín
    .
    Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.
    .
    Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho đó là quan trọng vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình.
    .
    Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.
    .
    Không điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.
    .
    Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.
    .
    Đừng ngại học hỏi, kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dể dàng.
    .
    Chia sẻ là hạnh phúc là niềm vui.
    .
    Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…
    .
    Nếu là con chim, chiếc lá, Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh, Lẽ nào vay mà không có trả, Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?
    .
    Chúc quý Thầy, Cô công tác tốt. Kính chào!!
    .
    Chúc quý thầy cô thành công trong công việc,cũng như trong cuộc sống. Chúc các em học sinh học tập tốt,cũng như trong cuộc sống. Thân chào!!!

    CÂU ĐỐI CHÚC XUÂN

    Đồng hồ Digital

    MỜI BẠN

    Mấy giờ rồi ?

    HOA MAI

    HOA ĐẸP

    CHÙA MỘT CỘT

    Đọc báo

    ĐIỂM BÁO HÀNG NGÀY

    MỜI BẠN

    Danh ngôn

    Cắm hoa

    Thiếu nữ

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Cô bé chăn ngỗng

    So99Co_be_chan_ngong_p1
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Minh Tâm (trang riêng)
    Ngày gửi: 17h:22' 16-06-2012
    Dung lượng: 65.7 KB
    Số lượt tải: 1
    Mô tả:

    Ngày xưa, có một bà hoàng hậu tuổi đã cao. Đức vua chết đã lâu, bà có một cô con gái rất xinh đẹp. Khi lớn lên, nàng được hứa hôn với một chàng hoàng tử con vua một nước xa xôi. Đã đến lúc tổ chức lễ cưới, nàng công chúa chuẩn bị sẵn sàng đi nước xa lạ. Mẹ nàng chuẩn bị cho nàng những vật quý giá: đồ trang sức, vàng, bạc, cốc, châu ngọc, tóm lại là tất cả những gì xứng đáng làm của hồi môn cho một công chúa vì mẹ nàng rất mực yêu nàng. Mẹ nàng gửi gắm một thị nữ có nhiệm vụ dẫn nàng đi đến chỗ ở của người chồng chưa cưới. Mỗi người cưỡi một con ngựa. Ngựa công chúa cưỡi tên là Pha-la-da, biết nói. Đến lúc chia tay, bà hoàng vào trong phòng ngủ, lấy một con dao con chích ngón tay, để chảy ba giọt máu. Bà cho máu nhỏ xuống một cái khăn trắng nhỏ, đưa cho con gái và dặn :

    “Con thân yêu, hãy giữ gìn cẩn thận cái khăn này, nó sẽ có ích cho con trên đường đi”.

    Hai mẹ con buồn bã từ biệt nhau. Công chúa để cái khăn áp trước ngực, nhảy lên yên ngựa để đi đến nơi ở của người yêu. Sau khi đã đi được một tiếng, cô cảm thấy khát khô họng, cô bảo thị nữ :

    - Em hãy xuống ngựa, lấy cốc của ta múc nước suối kia và mang lại đây cho ta, ta khát nước lắm.

    - Nếu cô khát, thị nữ trả lời, thì hãy tự nhảy xuống, rồi vươn người ra trên mặt nước mà uống. Tôi không phải là đầy tớ của cô.

    Công chúa khát lắm, bèn xuống ngựa, cúi xuống dòng nước suối để uống nước. Nàng không dám uống nước bằng cốc vàng.

    - Trời ơi ! - nàng kêu to. Ba giọt máu trả lời cô :

    - Nếu mẹ cô biết sự tình thế này, thì hẳn tim bà sẽ tan nát trong ngực.

    Nhưng công chúa là người can đảm. Nàng không nói gì và lại nhảy lên ngựa. Ngựa phi nước đại được vài dặm. Trời thì nóng nực, chẳng mấy chốc nàng lại khát nước. Tới một con sông, nàng bảo thị nữ :

    - Em hãy xuống ngựa và cho ta uống nước bằng cái cốc vàng.

    Cô đã quên đứt những lời độc ác của thị nữ. Nhưng thị nữ lại trả lời ngạo mạn hơn :

    - Nếu cô khát thì hãy đi mà uống nước một mình, tôi không phải là đầy tớ của cô.

    Công chúa khát quá, nhảy xuống ngựa, cúi xuống dòng nước chảy xiết, khóc và kêu lên:

    - Trời ơi !

    Ba giọt máu liền đáp lại :

    - Nếu mẹ cô biết sự tình thế này thì hẳn tim bà sẽ tan nát trong ngực.

    Trong khi cô cúi xuống để uống thì cái khăn có ba giọt máu, tuột khỏi ngực cô và trôi theo dòng nước mà cô không hay biết gì, vì lúc đó cô rất sợ hãi. Thị nữ thì lại trông thấy hết và nó rất vui mừng là từ giờ trở đi công chúa sẽ bị nó trị. Từ lúc đánh mất ba giọt máu, công chúa trở nên yếu đuối, không đủ sức tự bảo vệ nữa. Khi nàng định trèo lên con ngựa Pha-la-da thì thị nữ bảo :

    - Tôi sẽ cưỡi con Pha-la-da, còn cô, cô hãy cưỡi con ngựa tồi của tôi.

    Công chúa đành làm vậy. Tiếp đó thị nữ ra lệnh, lời lẽ gay gắt, bắt nàng phải cởi quần áo hoàng cung ra và mặc quần áo của nó vào. Cô lại phải thề có trời là khi đến cung điện sẽ không nói lộ gì ra. Nếu cô không chịu thề thì nó sẽ giết chết cô tại chỗ. Nhưng con Pha-la-da đã quan sát tất cả và ghi nhớ tất cả.

    Thị nữ thì cưỡi con Pha-la-da, còn công chúa thì cưỡi con ngựa tồi. Họ lại tiếp tục đi, cuối cùng đến lâu đài nhà vua. Ở đấy, mọi người rất vui mừng khi họ tới, và hoàng tử vội chạy đến tận nơi đón họ, đỡ thị nữ xuống ngựa, vì tưởng rằng đó là vợ chưa cưới của mình. Thị nữ đi lên bậc thang lâu đài, còn nàng công chúa thì phải đứng lại ngoài thềm lâu đài. Vua cha nhìn ra, qua cửa sổ thấy nàng duyên dáng và tuyệt đẹp. Người vào trong cung và hỏi cô gái được coi là vợ chưa cưới của hoàng tử xem cô gái đứng ngoài sân là ai.

    - Tâu vua cha, con đã gặp cô gái đó trên đường đi và con đã đưa cô ta đi cùng để đỡ lẻ loi một mình. Xin vua cha cho cô ta làm việc gì đó để cô ta khỏi phải vô công rỗi nghề.

    Nhưng vua cha không có việc gì giao cho cô làm cả. Người bảo:

    - Ở ngoài kia, ta có một thanh niên chăn ngỗng, hãy để cô ấy giúp việc anh ta vậy.

    Chàng thanh niên tên là Cuốc. Vợ chưa cưới của hoàng tử phải giúp anh chăn ngỗng.

    Ít lâu sau, vợ chưa cưới giả tâu với hoàng tử:

    - Chàng thân yêu ơi, em muốn một điều, chàng hãy làm vui lòng em nhé!

    Hoàng tử nói:

    - Được thôi!

    - Chàng hãy cho gọi người thợ lột da đến đập chết con ngựa em cưỡi đến đây, vì trong khi đi đường nó đã làm em bực tức.

    Thật ra thì nó sợ con ngựa kể lại cách nó đối xử với công chúa. Đến lúc con ngựa trung thành Pha-la-da phải chết thì công chúa được tin. Nàng hứa với người thợ lột da là sẽ bí mật biếu anh một đồng tiền bạc nếu anh giúp nàng một việc nhỏ. Trong đô thị có một cái cổng to rất tối, hàng ngày, sớm tối nàng phải dẫn đàn ngỗng đi qua. Nàng xin người thợ lột da hãy đóng đanh treo đầu con Pha-la-da vào cái cổng ấy để nàng có thể luôn luôn trông thấy nó. Người thợ lột da hứa sẽ làm, bác đóng đanh chặt cái đầu con ngựa vào dưới cái cổng tối om.

    Sáng sớm, khi cùng Cuốc đi qua cổng, cô bảo cái đầu :

    “Ôi, Pha-la-da, mày bị treo ở đây ư?”

    Cái đầu trả lời:

    “Ôi ! Nàng công chúa của tôi, nàng qua đây ư?
    Nếu mẹ nàng biết nông nỗi này
    Tim mẹ sẽ vỡ tan tành”.

    Lặng lẽ, cô đi khỏi đô thị, dẫn đàn ngỗng ra cánh đồng. Đến đồng cỏ, cô ngồi xuống và rũ tóc ra. Tóc cô óng ánh như vàng nguyên chất và Cuốc rất thích nhìn mớ tóc ấy lóe sáng. Anh muốn nhổ vài cọng tóc. Công chúa bèn nói :

    “Ta khóc đây, ta không đây! Hỡi làn gió nhẹ,
    Hãy cuốn cái mũ của Cuốc đi!
    Cho đến khi nào tóc ta chải và tết xong”.

    Tức thì gió thổi mạnh cuốn đi cái mũ của Cuốc. Anh ta chạy theo ngay. Khi anh trở về thì công chúa đã chải đầu xong và anh không nhổ được sợi tóc nào. Anh rất bực và không nói năng gì với cô nữa. Họ lại tiếp tục chăn ngỗng đến chiều, rồi cùng về nhà.

    Sáng sớm hôm sau, khi lùa đàn ngỗng qua cổng, cô gái nói :

    “Ôi, Pha-la-da, mày bị treo ở đây ư?”

    Đầu ngựa trả lời :

    “Ôi ! Nàng công chúa của tôi, nàng qua đây ư?
    Nếu mẹ nàng biết nông nỗi này
    Tim mẹ sẽ vỡ tan tành”.

    Đi ra khỏi đô thị, cô lại ngồi trên đồng cỏ và lại rũ tóc ra chải. Cuốc muốn nắm lấy mớ tóc. Cô vội vàng nói :

    “Ta khóc đây, ta không đây! Hỡi làn gió nhẹ,
    Hãy cuốn cái mũ của Cuốc đi!
    Cho đến khi nào tóc ta đã chải và tết xong”.

    Gió nổi lên, cuốn cái mũ đi. Cuốc phải chạy theo. Khi anh ta về thì cô đã chải đầu xong từ lâu, và anh không nắm được mớ tóc ấy. Và rồi hai người lại cùng chăn ngỗng đến chiều.

    Nhưng chiều hôm ấy, về tới nhà, Cuốc đến gặp vua cha, và tâu :

    - Kính thưa hoàng thượng, con không thể chăn ngỗng với cô gái này nữa.

    - Tại sao vậy?, vua hỏi.

    - Suốt ngày cô ta làm con bực mình!

    Vua cha bảo anh kể lại sự việc đã xảy ra. Cuốc nói :

    - Buổi sáng, chúng con dẫn đàn ngỗng qua cái cổng tối om, ở đấy, có một cái đầu ngựa treo trên tường, cô ta nói với nó:

    “Ôi, Pha-la-da, mày bị treo ở đây ư?”

    Cái đầu trả lời:

    “Ôi ! Nàng công chúa của tôi, nàng qua đây ư?
    Nếu mẹ nàng biết nông nỗi này
    Tim mẹ sẽ vỡ tan tành”.

    Và Cuốc kể các sự việc đã xảy ra ở cánh đồng chăn ngỗng và tại sao anh ta lại phải chạy theo cái mũ. Vua cha dặn anh ngày hôm sau cứ đi chăn ngỗng như thường lệ. Sáng sớm, ngài thân chinh đến dưới cái cổng tối om và nghe được những câu cô gái nói với cái đầu Pha-la-da. Ngài theo ra cánh đồng và nấp vào một bụi cây. Chính mắt ngài trông thấy anh thanh niên và cô gái kia lùa ngỗng thế nào và sau một lúc cô gái ngồi xuống gỡ mớ tóc vàng xõa xuống lóe sáng. Rồi cô lại nói:

    “Ta khóc đây, ta không đây! Hỡi làn gió nhẹ,
    Hãy cuốn cái mũ của Cuốc đi!
    Cho đến khi nào tóc ta chải sóng mượt và tết xong”.

    Một cơn gió thổi mạnh, cuốn cái mũ đội đầu của Cuốc đi. Anh phải chạy theo rất xa. Cô gái chăn ngỗng chải tóc và cuốn thành những búp. Vua cha nhìn thấy tất cả. Không ai nhận ra ngài vì ngài rời khỏi nơi đó.

    Chiều đến, cô gái về nhà, ngài cho gọi cô đến và hỏi tại sao cô lại làm như thế.

    - Tâu bệ hạ, con không thể nói được, cô trả lời. Con không thể kể nỗi khổ của con với bất cứ ai trên thế gian này, con đã thề như vậy để khỏi bị người ta giết.

    Vua cha ép cô nói, nhưng ngài không biết được gì thêm. Ngài bèn nói :

    - Nếu con không muốn nói với ta thì con hãy kể nỗi khổ của con với cái bếp lò này.

    Rồi ông bỏ đi. Cô đến ngồi gần cái bếp lò, than khóc, thổ lộ tâm gan.

    - Ta ngồi đây, bị cả thế gian ruồng bỏ, dù ta là con vua. Một con thị nữ ác độc đã áp bức ta, bắt ta đổi cho nó quần áo hoàng cung. Nó đã thay thế ta để làm vợ chưa cưới của người yêu ta, và ta bắt buộc phải làm công việc bình thường của người chăn ngỗng. Nếu mẹ ta biết nông nỗi này, tim bà sẽ tan nát.

    Vua cha đứng ở phía tường bên kia gần ống thông hơi, ngài đã nghe thấy hết. Ngài trở về và gọi cô hãy rời cái lò và đến gặp ngài.

    Người ta mang đến cho cô quần áo hoàng cung, cô mặc vào đẹp như có phép lạ. Vua cho gọi con trai đến và bảo cho con biết về cô vợ chưa cưới giả mạo. Cô người yêu thật đứng trước mặt chàng, đấy là cô gái chăn ngỗng.

    Hoàng tử thấy cô rất đẹp và phúc hậu nên lòng tràn ngập niềm vui. Một bữa tiệc được sửa soạn để mời tất cả bạn bè thân thuộc. Hoàng tử và công chúa ngồi ở đầu bàn, trước mặt họ là con thị nữ. Nó bị choáng ngợp và không nhận ra cô chủ trang sức lộng lẫy. Khi họ đang ăn uống vui vẻ, vua cha ra một câu đố cho thị nữ. Nó phải trả lời là một người đàn bà lừa dối chủ sẽ bị xử tội thế nào. Ngài kể các sự kiện đã xảy ra và hỏi nó:

    - Như thế sẽ xứng đáng với hình phạt gì?

    - Nó xứng đáng phải đuổi đi khỏi đất nước.

    - Kẻ ấy chính là mày, vua cha nói. Mày đã ra bản án xử tội mày, mày sẽ bị xử tội như mày nói.

    Sau khi hình phạt được thi hành, hoàng tử cưới nàng công chúa làm vợ và họ trị vì đất nước trong hòa bình và hạnh phúc.


    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Quê hương

    Bé vui hát

    Phim Hoạt hình

    Sách danh ngôn

    Trở về đầu trang

    trượt trái phải