Chào mừng quý vị đến với website của ...
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Hãy mở kho truyện kể

Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Minh Tâm (trang riêng)
Ngày gửi: 16h:09' 28-12-2011
Dung lượng: 44.2 KB
Số lượt tải: 0
Mô tả:
Tối chủ nhật ấy, các con tôi rất vui. Quây quần chung quanh bàn ăn, chúng tôi cùng sống những khoảnh khắc thật hiếm hoi. Chúng tôi kể chuyện.
- các con còn nhớ khi chúng ta đi sở thú và bố đã sợ khi nghe cọp gầm không?.
- bố đã kể khi ông nội cho các hướng đạo sinh leo lên xe tang để đưa họ đến nơi đóng trại, nhớkhông ?
chúng tôi phì cười, hoan hỉ, kể cả các chi tiết nhỏ. Kể chuyện với nhau là như hát bài ca ngợi tình thương và sự hòa hợp. Các câu chuyện đều có hồn. Chúng đem lại cho ta niềm hy vọng và chỉ cho ta con đường đi tới. Nào hãy lấy ví dụ của cô học trò nhỏ rất tự hào nói rằng bà cố của cô là một trong các nữ thủ thư đầu tiên của thành phố vào đầu thế kỷ trước. Cô bé nói:
- bà chưa học đến đại học. Nhưng bà chịu khó tự học. Trong gia đình cháu, các phụ nữ đều rất thông minh. Bà nội là giáo viên, như mẹ cháu vậy. Còn cháu là nhà sinh vật học đáy biển.
bao lâu các em cần người ta kể chuyện cho các em thì bấy lâu các em cần nói theo cách của mình. Trẻ nhỏ dễ chuyển từ chuyện thật sang chuyện tưởng tượng, và cha mẹ sai lầm khi lơ là chuyện kể của các em. Các câu chuyện như trò chơi xếp hình: cần thận sắp xếp chúng để đem lại một ý nghĩa cho một sự kiện.
Một bà mẹ trẻ kể tôi nghe giai thoại sau đây: khi bà cho đứa con trai ba tuổi uống viên thuốc, nó ngước mắt nhìn bà và nói: khi mẹ còn bé , mẹ đau bụng, và con biết mẹ sẽ là mẹ của con. Lúc ấy con từ trời cao bay xuống như thiên thần, với chiếc ô, để đem thuốc ho cho mẹ. Mẹ tin con là anh hùng không?
đứa bé lẫn lộn điều mẹ nó đã kể về bệnh sưng phổi của bà lúc bà còn bé, băng video mà nó đã xem, câu chuyện thiên thần mà cả nhà mới đọc, và loại thuốc phải uống khi bị ốm. Bà mẹ nói thêm:
Tôi rất ngạc nhiên về lượng thông tin tập họp, và cách thức nó diễn tả.
Các chuyện kể cũng có ảnh hưởng tốt đối với những người lớn. Cứ để cho họ diễn tả thoải mái qua các chuyện kể là chúng ta đã trả lại cho họ phần tình người mà xã hội đã từ khước đối với họ, vì xã hội chú trọng quá đến giới trẻ. Đừng khuyến khích họ hoặc lắng nghe họ một cách lơ đãng, vì như thế là lên án bao câu hỏi còn chưa có câu trả lới.
Tôi biết một nữ y tá lo lắng nhiều cho mẹ của cô. Bà mẹ dời đến chỗ ở nhỏ sau khi chồng chết. Mặc dù đây là quyết định được đưa ra vào lúc rất sáng suốt, nhưng vẫn làm cho bà sầu khổ vô cùng. Cô y tá giải thích:
Bà cứ nói bà thà chết còn hơn, vì bà chỉ là gánh nặng cho người chung quanh.
Cho đến một ngày một đôi vợ chồng trẻ đến ở căn hộ bên cạnh. Cô vợ , một giáo viên, có thói quen nói chuyện với người hàng xóm bên tách cà phê. Bà già không ngại kể cách làm các món ăn và hướng dẫn cô giáo cách tẩy vết cà phê trên khăn bàn. Cô y tá nói:
Bà càng chia sẻ các chuyện và kinh nghiệm, bà càng yêu thích cuộc sống. Tôi rất quí trọng bà, nhưng tôi không hiểu bà đến như thế.
Người ta không luôn có thì giờ để lắng nghe hoặc kể chuyện. Một phụ nữ than:
Tôi làm việc liên lỉ. Tôi có chồng, ba con và ngôi nhà cần chăm sóc. Thì giờ qua nhanh như gío thổi. Đương nhiên rồi, nhưng nên nói thêm là thời gian một khi qua đi thì không bao giờ trở lại nữa.
Đối với một tác giả có nhiều sách về nghệ thuật kể chuyện, mỗi người đều có kho truyện riêng, đầy những kinh nghiệm và kỷ niệm của cả cuộc đời. Bạn cần dùng thời giờ mở kho này ra, trải nó ra lên giừơng để xem bạn đã gom góp được những gì. Đấy là kho tàng đích thực: những chuyện vui, chuyện buồn, bữa ăn xế chiều chuẩn bị cho con cái, những cây hoa đã trồng trong sân...
Đừng để mất cơ hội tìm lại bản sắc của mình, khẳng định lại các giá trị chung, tạo ra những kỷ niệm với con cái. Nếu mọi gia đình dùng thì giờ trải ra bao chuyện của mình, cả nhà có thể cùng nhau dệt nên một tấm vải tuyệt đẹp.



Các ý kiến mới nhất