CỜ TỔ QUỐC

Tài nguyên dạy học

Đồng hồ đẹp

Hoa lan

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Chua_Hue.jpg Baner_Tet_1.swf Bai_hat_tang_me__Hong_hanh.mp3 Nhat_Ky_Cua_Me__Hien_Thuc3.mp3 Me_Hien_Yeu_Dau__Vy_Oanh.mp3 Me_Yeu__3_Con_Meo.mp3 Me__Cam_Ly.mp3 Nguyenminhchau_copy.jpg NMC.jpg IMG_01462.jpg IMG_05018.jpg VUON_2.jpg QT1.jpg

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Lịch vạn năng

    Chúc mừng năm mới

    Đồng hồ Hoa Sen

    Sắp xếp dữ liệu

    Liên kết với website các cơ quan nhà nước

    LỜI HAY Ý ĐẸP

    Hướng của cây do gió quyết định, Hướng của con người do tự mình quyết định.
    .
    Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc, Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không?
    .
    Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng
    .
    Trên thế gian làm gì có đường người ta đi mãi thì thành đường thôi
    .
    Hạnh phúc là 1 tấm chăn hẹp người này hở, người kia kín
    .
    Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.
    .
    Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho đó là quan trọng vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình.
    .
    Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.
    .
    Không điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.
    .
    Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.
    .
    Đừng ngại học hỏi, kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dể dàng.
    .
    Chia sẻ là hạnh phúc là niềm vui.
    .
    Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…
    .
    Nếu là con chim, chiếc lá, Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh, Lẽ nào vay mà không có trả, Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?
    .
    Chúc quý Thầy, Cô công tác tốt. Kính chào!!
    .
    Chúc quý thầy cô thành công trong công việc,cũng như trong cuộc sống. Chúc các em học sinh học tập tốt,cũng như trong cuộc sống. Thân chào!!!

    CÂU ĐỐI CHÚC XUÂN

    Đồng hồ Digital

    MỜI BẠN

    Mấy giờ rồi ?

    HOA MAI

    HOA ĐẸP

    CHÙA MỘT CỘT

    Đọc báo

    ĐIỂM BÁO HÀNG NGÀY

    MỜI BẠN

    Danh ngôn

    Cắm hoa

    Thiếu nữ

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Gốc > Bài viết > Lưu giữ kỉ niệm >

    "LÒNG MẸ"

    LÒNG MẸ

    (NGUYỄN HUY THIỆP)

    Thằng bé con 11 tuổi. Nó chạy dọc bờ đê. Mưa bụi giăng giăng. Bây giờ là mùa Xuân. Những cánh buồm nâu đang ngược gió.
        Thằng bé con nước mắt ướt nhòe. Nó ấm ức khóc. Nó khóc như một kẻ oan uổng. Nó khóc vì bất bình, vì thất vọng. Nó khóc vì đau đớn, tủi nhục. Nó khóc vì nó là đứa bé con.
        Thằng bé khóc như chưa bao giờ nó khóc thế. Nó khóc vì sự mất mát lớn lao. Nó khóc vì thời gian trôi đi sẽ chẳng bao giờ trở lại. Nó khóc vì lòng người đen bạc. Nó khóc vì sự vô nghĩa của toàn bộ đời sống. Đúng rồi! Của toàn bộ đời sống! Không sót tí gì. Không sót một mảy may gì!
        Thằng bé rẽ xuống vệ đê. Nó chạy dọc theo con đường trồng đầy cây nếp xoan. Hoa xoan rụng trắng trên đường. Đường này rẽ vào thôn Vân. Bên kia là làng Đặng. Hai bên đường là cánh đồng ngô. Qua cánh đồng ngô là đến cầu Đen. Gần cầu Đen có vườn cải nhà Uyển. Xế chút nữa là đến vườn hồng, vườn chanh nhà bà Thư Ký. Qua nhà bà Thư Ký là đến nhà chị Nhi, đằng sau nhà chị trồng chè, đằng trước trồng đỗ ván, trồng rau dền đỏ, rau đay với rau mồng tơi.
        Thằng bé ngồi nấp giữa những luống chè. Nó rất mệt. Người nó hâm hấp sốt. Tiếng ồn ào trong nhà vọng ra nghe rõ mồn một. Bây giờ đã qua giờ Ngọ. Người ta đã ăn uống xong, đã dọn dẹp bát đĩa nồi niêu. Mấy người đàn bà đang quét ngõ. Chỉ một lát nữa thôi nhà giai sẽ đến rước dâu.
        Thằng bé thở hổn hển. Mắt nó đỏ ngầu. Mắt nó ràn rụa nước mắt. Đôi môi nó run rẩy. Đôi môi nó hồng như một cánh hoa hồng đỏ hồng. Chao ôi là ấm ức! Chao ôi là oan uổng! Chao ôi là vô tình!
        Thằng bé lả người. Nó gục đầu vào hai đầu gối. Nó nghe chập chờn như có tiếng đàn tiếng sáo. Đúng rồi! Rõ ràng là có tiếng trống chèo ở đình làng Đặng. Trăng non chênh chếch trên đỉnh bụi tre. Ngõ nhỏ hai bên trồng rặt những cây cúc tần. Đám dây tơ hồng giăng mắc. Cô gái nhỏ tất tưởi chạy theo bà, vừa chạy vừa đưa tay sờ lên đôi khuyên tai bạc. Đây là lần đầu mà cô trang điểm... Nhưng đấy là chuyện từ mười năm trước, khi ấy chị Nhi mới còn bé tí, chỉ bằng tuổi nó bây giờ...
        Thằng bé giỏng tai nghe. Rõ ràng là có tiếng chị Nhi đang khóc thút thít. Mấy chị, mấy cô phù dâu đang gỡ tóc, chải đầu cho chị. Tiếng bà cụ Xoan đang dỗ dành con gái khi khoan khi nhặt.
        - Nín đi con... Gái lớn ai chẳng phải lấy chồng... Can gì mà khóc... Nín đi không...
        Tiếng khóc nghẹn ngào nén ủ trong ngực bỗng vỡ òa ra nức nở. Bà cụ Xoan nửa khóc nửa cười níu tay mấy bà mấy cô bên hàng xóm:
        - Nào, nào! Nín đi, mặc áo ra chào họ...
        Bà cụ Xoan gỡ tay con gái ra khỏi tay mình. Bà cụ lùi sát ra ngoài cửa buồng không để con gái có thể chạm vào được người mình. Chừng như hiểu ý, mấy chị mấy cô phù dâu vội chen lên, đứng chắn ở ngay trước mặt hai người.
        - Nào, nào! Rõ quý con tôi! Các chị trông...
        ánh mắt nào, không có cử chỉ nào có thể chia sẻ hoặc nâng đỡ cho hai mẹ con bà lúc này. Ai ai cũng là người khác. Điều cay đắng đương nhiên bởi ai ai cũng là người khác. Bà cụ bỗng trở nên cứng cỏi khác thường:
        - Ương ương dở dở quá đi thôi... Cô có còn thương đến chúng tôi... Thì đứng lên nào, lau nước mắt... Mình cô làm khổ mấy mươi người!
        Mấy cô phù dâu, mấy người hàng xóm xúm vào khuyên dỗ chị Nhi. Bà cụ Xoan lần giở đám tư trang, áo quần xếp vào tay nải cho cô con gái.
        - Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía... Này gương, này lược, này hoa tai... Muốn gì tôi sắm cho cô đủ... Nào đã thua ai, đã kém ai?
        Chị Nhi nghẹn ngào:
        - U ơi! Con đi về nhà người! Ai ra đồng cày cấy giúp u? Ai nuôi dạy các em con? Ai trông nhà trông cửa! Lại còn món nợ ở nhà...
        Bà cụ Xoan đã gói ghém xong tay nải, cười hồn hậu, nói như hát:
        - Ruộng tôi cày cấy... Dâu tôi hái! Nuôi dạy em cô, tôi đảm đương! Nhà cửa tôi coi! Nợ tôi trả! Tôi còn mạnh chán! Khiến cô thương!
        Tiếng pháo nổ ran nơi đầu ngõ. Nhà giai đã đến rước dâu. Người ta đỡ cô dâu đứng dậy. Tất cả ồn lên, háo hức. Không biết ai vô ý chen lên, xô bà cụ Xoan ngã giúi vào tường.
        Thằng bé đứng lên giữa khóm chè để nhìn vào sân. Đám rước dâu bên nhà giai có đến hơn ba chục người. Mấy cụ ông đi trước, bỏm bẻm nhai trầu. Chú rể lấc láo nhìn quanh. Hắn có khuôn mặt ngựa đắc thắng, đầy mụn trứng cá... Nước mắt thằng bé trào ra ướt đầm hai bên vạt áo. Cô dâu mới bước ra khỏi buồng.
        Thế đấy! Bắt đầu là cái thắt lưng xanh...
        Đám cưới người con gái hàng xóm ấy khắc sâu vào tâm hồn cậu bé đa cảm. Bảy năm sau, khi ấy đã trở thành thi sĩ, chàng đã chép nguyên ký ức ấy vào một bài thơ như sau:
                                        Lòng mẹ
                        Gái lớn ai không phải lấy chồng
                        Can gì mà khóc, nín đi không?
                        Nín đi, mặc áo, ra chào họ
                        Rõ quý con tôi, các chị trông!
                        Ương ương dở dở quá đi thôi!
                        Cô có còn thương đến chúng tôi
                       Thì đứng lên nào, lau nước mắt
                        Mình cô làm khổ mấy mươi người.
                        Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía
                       Này gương, này lược, này hoa tai
                        Muốn gì tôi sắm cho cô đủ
                       Nào đã thua ai, đã kém ai!
                       Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái
                       Nuôi dạy em cô, tôi đảm đương
                       Nhà cửa tôi coi, nợ tôi trả
                      Tôi còn mạnh chán! Khiến cô thương!
                      Đưa con ra đến cửa buồng thôi
                       Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi!
                      Con ạ! Đêm nay mình mẹ khóc
                      Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi. (*)

     

     

     


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Minh Tâm @ 18:06 17/12/2011
    Số lượt xem: 329
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Quê hương

    Bé vui hát

    Phim Hoạt hình

    Sách danh ngôn

    Trở về đầu trang

    trượt trái phải