CỜ TỔ QUỐC

Tài nguyên dạy học

Đồng hồ đẹp

Hoa lan

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Happy_new_year.swf Chua_Hue.jpg Baner_Tet_1.swf Bai_hat_tang_me__Hong_hanh.mp3 Nhat_Ky_Cua_Me__Hien_Thuc3.mp3 Me_Hien_Yeu_Dau__Vy_Oanh.mp3 Me_Yeu__3_Con_Meo.mp3 Me__Cam_Ly.mp3 Nguyenminhchau_copy.jpg NMC.jpg IMG_01462.jpg IMG_05018.jpg VUON_2.jpg QT1.jpg

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Lịch vạn năng

    Chúc mừng năm mới

    Đồng hồ Hoa Sen

    Sắp xếp dữ liệu

    Liên kết với website các cơ quan nhà nước

    LỜI HAY Ý ĐẸP

    Hướng của cây do gió quyết định, Hướng của con người do tự mình quyết định.
    .
    Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc, Đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không?
    .
    Trên bước đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng
    .
    Trên thế gian làm gì có đường người ta đi mãi thì thành đường thôi
    .
    Hạnh phúc là 1 tấm chăn hẹp người này hở, người kia kín
    .
    Đừng làm mòn giá trị của bản thân bằng việc so sánh bạn với người khác bởi vì mỗi người trong chúng ta đều là những người đặc biệt.
    .
    Đừng đề ra mục tiêu của bạn chỉ vì người khác cho đó là quan trọng vì chỉ có bạn mới biết điều gì là tốt nhất cho mình.
    .
    Đừng từ chối nếu bạn vẫn còn cái để cho.
    .
    Không điều gì là tồn tại mãi mãi cho đến lúc bạn ngừng cố gắng.
    .
    Đừng đi qua cuộc sống quá nhanh đến nỗi bạn quên mất mình đang ở đâu và thậm chí quên mình đang đi đâu.
    .
    Đừng ngại học hỏi, kiến thức là vô bờ, là một kho báu mà ta luôn có thể mang theo dể dàng.
    .
    Chia sẻ là hạnh phúc là niềm vui.
    .
    Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một cuộc hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước khám phá…
    .
    Nếu là con chim, chiếc lá, Thì con chim phải hót, chiếc lá phải xanh, Lẽ nào vay mà không có trả, Sống là cho, đâu chỉ nhận riêng mình?
    .
    Chúc quý Thầy, Cô công tác tốt. Kính chào!!
    .
    Chúc quý thầy cô thành công trong công việc,cũng như trong cuộc sống. Chúc các em học sinh học tập tốt,cũng như trong cuộc sống. Thân chào!!!

    CÂU ĐỐI CHÚC XUÂN

    Đồng hồ Digital

    MỜI BẠN

    Mấy giờ rồi ?

    HOA MAI

    HOA ĐẸP

    CHÙA MỘT CỘT

    Đọc báo

    ĐIỂM BÁO HÀNG NGÀY

    MỜI BẠN

    Danh ngôn

    Cắm hoa

    Thiếu nữ

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Gốc > Bài viết >

    ĐÔI CHÂN CỦA MẸ

    Một tối, tôi nằm mơ thấy mình biến thành cô nàng Lọ Lem xinh đẹp đang xúng xính váy hoa đi dự tiệc. Trên đường đi vì quá vội vàng nên tôi đã đánh rơi mất một chiếc hài. Sợ giấc mơ cổ tích biến mất nên tôi cố quờ quạng tìm, tay sờ soạng khắp nơi rồi bỗng chạm vào một vật gì đó cưng cứng. Tôi bóp bóp, nắn nắn rồi giật mình tỉnh hẳn giấc mơ cổ tích... Thì ra đó là đôi chân của mẹ. Đôi chân gầy guộc với những nốt cứng đơ, chai sần nằm khắp lòng bàn chân. Không tin vào mắt mình,tôi dụi mắt và biết đó là sự thật... Tôi nhẹ nhàng áp tay lên những ngón chân quặt quẹo không theo một trật tự nhất định nào của mẹ, vuốt nhẹ những nốt chai dày cộp, cứng ngắc... Đêm đấy, tôi đã trở mình trong những tiếng nấc. Tôi khóc, khóc cho sự vô tâm bấy lâu nay của chính tôi đối với mẹ. Mẹ tôi bán vé số đã gần hai mươi năm. Ngày này qua ngày khác, chân mẹ rảo khắp ngả đường Sài Gòn với lốc vé số trên tay. Đến cuối ngày lốc số nhẹ đi nhưng nợ mưu sinh vẫn oằn nặng trên vai mẹ. Ngoài sáu mươi, cái tuổi đáng ra phải được hưởng an nhàn, vui thú tuổi già bên con cháu, mẹ lại rong ruổi cả ngày ngoài đường vì miếng cơm manh áo cho chúng tôi. Đi qua những ngày nắng rồi những ngày mưa, đôi chân mẹ có lúc co dúm lại rồi chùn xuống vì mỏi mệt, vậy mà mẹ cứ thế đi, tối về chẳng than phiền nửa lời. Vậy mà nhớ có lần đi học xe hết xăng, đi bộ đến trường có ba mươi phút mà tôi về càm ràm với mẹ cả đêm, nào là ''đôi giày cao gót quá cao...” nào là “mẹ chu cấp tiền sinh hoạt ít quá...''. Có lần, tôi mải mê lục lạo trong ngăn tủ tìm mấy lọ sơn móng thì lôi ra một cái hộp sắt. Tò mò, tôi mở ra xem thấy toàn lưỡi dao lam đã bị bẻ đôi, mới có, cũ có và có rất nhiều nửa đã cùn. Định tối về hỏi mẹ nhưng những chiếc móng đầy màu sắc cuốn hút đã khiến tôi quên bẵng. Mãi sau này, khi chạm vào bề mặt lồi lõm của lòng bàn chân mẹ, tôi mới chợt hiểu ra. Do những nốt chai sần ở lòng bàn chân cứ làm mẹ đau mỗi khi đi nên mẹ phải lạng bớt lớp da chết và sần sùi ấy đi, để lúc đi đỡ thốn... Kể từ lần ấy, tôi quan tâm mẹ nhiều hơn. Tôi không thôi vuốt ve đôi chân mẹ mỗi tối. Có lần, mẹ thấy tôi làm thế liền bật khóc. Mẹ nói: Trời ban cho mỗi người một đôi chân để đi nhưng đi sao cho đúng không phải ai cũng biết. Mẹ đã cho con đôi chân và tình yêu của mẹ, không ai khác ngoài chính con phải biết mình đi đâu và phải làm gì. Đôi chân con cũng như chính như con người con vậy, vì phải đi mãi nên lắm lúc nó cũng mỏi mệt, chùn bước... Vì thế con phải biết giữ thăng bằng trong mỗi bước đi để có thể đứng vững trong cuộc đời, con nhé! Giờ tôi đã dần tự lập được cuộc sống của mình. Lắm lúc cũng chông chênh, chao đảo và rồi té ngã… Nhưng nhớ đến lời mẹ dặn, tôi luôn cố đứng dậy trên đôi chân của mình sau mỗi lần thất bại rồi giữ thăng bằng bước tiếp. Thời gian cứ thế trôi... Tóc mẹ đã bạc trắng cả đầu, đôi bàn chân mẹ các ngón ngày càng biến dạng. Vẫn những nốt chai dày cộp và những vùng da bị lạng lỗ chỗ, vẫn những bước đi mưu sinh chậm chạp và nặng trĩu... Mẹ vẫn lặng thầm đi về giữa những trưa nắng chang chang trên đất Sài thành... Con thương lắm đôi chân mẹ, yêu lắm dáng hình của mẹ và khắc sâu mãi mãi tình yêu thương cao cả của mẹ đã dành cho chúng con. Cảm ơn những bước chân lặng thầm của mẹ đã cho chúng con, tình yêu, hạnh phúc, niềm hi vọng và sự bình yên tuyệt đối... (Sưu tầm)
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Minh Tâm @ 14:00 10/03/2012
    Số lượt xem: 325
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Quê hương

    Bé vui hát

    Phim Hoạt hình

    Sách danh ngôn

    Trở về đầu trang

    trượt trái phải